Cherreads

Chapter 1 - Chapter 1

Một nơi nào đó trong thiên cầu Eden. Đây là vũ trụ được mở rộng bởi những sinh vật bên trong. Vũ trụ có thể phát triển tiếp nữa.

"À ha. Cậu có thứ gì đó chứ?" - Proxima Centauri.

"Đây là hành tinh của tôi, quay quanh tôi hằng ngày" - Proxima nói

- Người phụ nữ đối diện anh ấy là Nữ thần Vũ trụ, Edra.

"Thứ gì là thứ gì?" - Edra hỏi lại.

"Ý tôi là sự sống, Kê?" - Proxima.

- Chỉ là vài giây sau, theo thói quen của bản thân, anh ta lấy một trong những quả cầu của mình, tạo ra một chiếc ống mút và cắm lên trên hành tinh đó như uống nước.

"Tôi còn nhiều việc khác.., lần này chúng mình tạm dừng ở đây nhé? Chẳng phải vẫn có nhiều người bạn của anh có thể mua vui cho anh sao?" - Edra.

"Nhưng họ cọc cằn lắm, nhất là cái thằng hình cầu đó.." - Proxima.

"Thôi được rồi.., bây giờ tôi phải gia nhập vào Edensphere khác và quay trở lại WOA, chúc anh có một ngày tốt lành" - Edra vẫy tay tạm biệt Proxima trước khi đi thật.

"Chào.." - Anh ấy lủi thủi giữa những khoảng không bất tận đó, không bao giờ có điểm kết thúc.

"À.. hihiz. Vậy là nếu mình nói tốt hơn với nó thì nó sẽ tha cho mình chăng?" - Proxima.

- Anh ấy đi về ngôi nhà khổng lồ, một cấu trúc với vô số tầng chồng lên nhau.

"Có ai ở nhà không?" - Proxima bước vào tầng cuối cùng của toà nhà.

"Ờ? chào?" - Rigel.

"Mày mà cũng biết mò về đây cơ đấy.., thế bây giờ kịch bản tao viết mà mày làm lộn xộn. Thì sao đây?" - Rigel

"Chết tiệt, nó vẫn nói về cái đó" - Proxima Centauri thì thầm trong tâm trí.

"Khổ thậc sự, đã bảo là tao xin lỗi và không cố ý, chuyện mày có thể viết lại, chứ không thể giận tao mãi thế chứ?" - Proxima Centauri.

"Sao mày không viết nhanh luôn cho rồi, lại để tao đọc, đúng là đồ phiền... ~ À nhầm. Thật ra, tao cũng quan tâm tới mày chứ, vừa tâm sự với cô Edra về Rigel đó" - Proxima.

"Gì cơ? Mày lại nói chuyện với cái người phụ nữ đó à? Tao ghét mày lẫn Edra. Chỉ là mày còn muốn nói gì nữa không?" - Rigel.

"Thế, bây giờ tao xin lỗi được không?"

"Không, cút đi"

Nhiều ngày tiếp theo, trong khi thời gian vẫn không trôi chảy.

Kể từ 4 ngày trước, Proxima đã không có cơ hội để xin lỗi Rigel.

"Kệ nó đi" - Anh ấy nằm thong thả trên một cành của cây đẹp. Hành tinh bên cạnh chảy ra một cụm dung nham mà Proxima chưa uống hết.

"Đúng là đồ xấu tính, đáng lẽ ra mình phải nói với Stephenson về nó mới đúng" - Proxima thì thầm lần nữa.

"Xin chào" - ?

- Anh ta thong thả quay sang.

"Ồ.., cô là ai vậy?" - Proxima nhìn cô gái trước mặt mình.

"Chào anh, tôi là Amberlen, người sở hữu những cái cây đẹp này. Và cả vùng đất tuyệt đẹp" - Cô gái tên Amberlen này nói.

"Ồ, Amberlen, tôi có nghe danh cô ở đâu đó rồi, nay mới được gặp trực tiếp" - Proxima nói.

"Thậc ra tôi cũng không phải là một sinh vật nổi tiếng, nhưng ít ra.., anh vẫn biết đến tôi thông qua điều gì đó. Mà trông tâm trạng của anh không được tốt lắm" - Amberlen nhướng mày.

"Cô tò mò về chuyện của tôi lắm à?" - Proxima nói.

"Không hẳn, nhưng tại sao anh lại thô đến thế chứ? Tôi chỉ là muốn trò chuyện với anh thôi mà?" - Amberlen cảm thấy không được tôn trọng.

"Ah.., tôi không biết cách nói ngọt ngào với đàn bà. Nên là thôi, tôi muốn nằm ở đây một mình để thư giãn một chút, giống như vùng đất lộng gió" - Proxima.

"Mà này. Trước khi vùng đất tuyệt đẹp và rực rỡ như này. Wonderful Land từng được gọi là Twisted land. Hàng ngày uốn cong và xuất hiện những cơn bão dữ dội. Nó thực sự không tốt đẹp như anh tưởng tượng, hehe. Trừ khi tôi đã nhận ra và tái sinh nó" - Amberlen.

"Vậy hả? Tôi cũng chưa từng nghe đến Twisted land bao giờ. Chỉ biết đến phiên bản được chỉnh sửa của nó. Và giờ tôi đang ở phiên bản đó. Nghe nói, những Xenos đã phá hỏng và biến thế giới của cô thành Twisted à? Tôi đoán vậy".

"Gần chính xác, trong đó có một con quỷ mang thân hình của một con rắn" - Amberlen nói.

"Anh có muốn tôi mô phỏng lại không?" - amberlen

"Không cần đâu.." -

Tại một nơi khác - dưới cây Tuyết Tùng. Một thực thể mang danh Injustice đã bắt đầu thức dậy.

"Chán thật"- Nó vừa thức dậy và gần như làm khô héo mọi thứ xung quanh.

"Làm một vị thần như này.., luôn luôn không có đối thủ nào tiềm năng" - Injustice lẩm bẩm.

- Nó nhìn xuống những cái chấm đó, là những mặt phẳng xanh và dày đặc.

"Tất cả chỉ đang nằm ở dưới chân mình thôi" -

"Giống như anh với tôi vậy, Kadena" - ?

- Một vị thần tạo ra cái khía cạnh về thần., xuất hiện.

"Hừm" - Injustice nhíu chặt mày. Anh nằm xuống một gốc rễ của cây Cedar và ngậm trong miệng một lá cỏ.

"Em đang.. nói gì với tôi đó? Em yêu?" - Injustice.

"Tất cả những thứ đó., ngay cả anh - vẫn đang trong sự kiểm soát của tôi. Anh nên hy vọng rằng những vị thần này sẽ không biết đến anh" - ?

"Erin, em có phải hơi quá đáng lắm không. Tôi chỉ muốn tự do và mang đến công bằng cho những thể loại mà tôi muốn" - Injustice vẫn thản nhiên nói.

"Chỉ là, tôi không thể làm thế với anh. Thế giới sẽ ô uế nếu anh xổng ra khỏi nơi này" - Erin khoang tay nói.

"Nhưng dù sao. Anh vẫn là một sinh vật đặc biệt, ít nhất là độc đáo đối với tôi" - Erin.

"Hừ.., liệu hồn đi" - Injustice chỉ đơn giản là đứng phắt dậy, di chuyển lên một khu cao hơn.

"Em không cần phải để tôi tự do, vì nơi đây vốn đã khiến tôi cảm thấy tự hào rồi. Những thứ dưới kia dù có siêu việt đi chăng nữa., vẫn mãi là bên dưới. Nếu em đuổi anh đi, chẳng phải anh sẽ là một trong số chúng hả?" - Injustice.

"Ở đây cho tốt. Tôi vẫn còn sự tôn trọng dành cho anh, nhưng anh vẫn phải biết điều một chút. Nếu không tôi và những người khác sẽ tống anh xuống kia đấy! Chậc.." - Erin nói xong, cô quay đầu ra chỗ khác.

"Nhìn bản mặt của anh, thật là tăm tối" - Erin.

"Ồ.. em đoán xem, tiếp theo tôi nên làm gì đây?" - Injustice hỏi.

- Hết chương 1 -

More Chapters