Cherreads

Chapter 99 - Chương 99: Chạm Tay Vào Đỉnh Cao

Sau bốn mươi chín ngày đêm chịu đựng sự hành hạ của "Vạn Kiếm Phệ Tâm" tại Kiếm Trủng, Lục Vân bước ra khỏi nghĩa địa kiếm với một phong thái hoàn toàn khác biệt. Nếu như trước đây cậu là một thanh kiếm sắc bén đã rút khỏi vỏ, thì giờ đây, Lục Vân giống như một bầu trời bao la, nhìn thì tĩnh lặng nhưng lại ẩn chứa uy áp của cả vũ trụ. Thần thức của cậu sau khi bị nghiền nát và tôi luyện đã đạt tới độ cô đọng kinh hồn, chuẩn bị cho bước nhảy vọt cuối cùng: Bỉ Ngạn hậu kỳ.

Đỉnh Cô Phong Và Sự Cộng Hưởng Của Thiên Địa

Lục Vân không trở về đỉnh Tuyết Liên ngay lập tức. Cậu tìm đến Thiên Kỷ Phong – một ngọn núi cô độc, quanh năm bị mây mù che phủ và lôi điện đánh xuống. Đây là nơi có linh khí bạo liệt nhất, nhưng cũng là nơi gần với "ý chí của trời đất" nhất trong Thiên Kiếm Tông.

Cậu ngồi xếp bằng trên đỉnh mỏm đá nhọn hoắt, thanh Tuyết Kiếm Hỏa Tâm đặt đứng bên cạnh. Lục Vân không vận dụng bất kỳ công pháp nào để cưỡng cầu linh khí. Cậu chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, thả lỏng toàn bộ lỗ chân lông, để tâm thức mình hòa tan vào trong gió, trong mây và trong từng hạt linh khí li ti đang bay lượn giữa tầng không.

Ngay khoảnh khắc tâm ta và thiên địa hợp nhất, một dị tượng chưa từng có đã xảy ra.

Điều Động Linh Khí Nghìn Dặm

Bình thường, một tu sĩ đột phá chỉ có thể thu hút linh khí trong vòng vài dặm xung quanh. Nhưng Lục Vân, với thần thức "Bất Động Như Sơn" vừa đạt được, đã mở ra một vòng xoáy linh lực khổng lồ.

Chỉ bằng một ý niệm nhẹ nhàng như hơi thở, linh khí của toàn bộ dãy núi Thiên Kiếm, kéo dài đến tận các vùng phụ cận trong vòng nghìn dặm, bỗng chốc bị đóng băng lại trong tích tắc, sau đó đồng loạt đổ dồn về phía Thiên Kỷ Phong.

Từ trên cao nhìn xuống, hàng vạn dòng thác linh khí màu ngũ sắc chảy cuồn cuộn qua các thung lũng, vượt qua các đỉnh núi, tạo thành một cái phễu linh lực khổng lồ bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé của Lục Vân. Tại các tông môn lân cận, những vị lão tổ đang bế quan đều giật mình mở mắt, kinh hãi nhìn về hướng Thiên Kiếm Tông.

"Kẻ nào... kẻ nào lại có thể điều động linh khí của cả một vùng đất rộng lớn đến thế?"

Sức mạnh này đã vượt xa phạm vi của một tu sĩ Bỉ Ngạn thông thường. Nó là sự "thừa nhận" của thiên địa đối với một kiếm đạo đã chạm đến chân lý.

Đột Phá Hậu Kỳ: Sự Thăng Hoa Của Linh Hải

Bên trong đan điền của Lục Vân, Linh Hải bùng nổ một cuộc đại cách mạng. Mười hai đóa hoa Bỉ Ngạn trắng bạc không còn đứng yên nữa, chúng bắt đầu tan chảy, biến thành một chất lỏng lấp lánh như bạc nóng, sau đó kết tinh lại thành một đóa sen khổng lồ duy nhất chiếm trọn trung tâm đan điền.

Đóa sen này mang màu sắc của hư không, nửa trắng nửa đỏ, không ngừng xoay chuyển. Mỗi vòng xoay của nó đều hút cạn một lượng linh khí khổng lồ từ bên ngoài, nén ép chúng thành những giọt linh dịch tinh khiết đến mức tuyệt đối.

Oành!

Một tiếng sấm nổ vang ngay trong linh hồn. Lục Vân cảm thấy toàn bộ kinh mạch của mình được mở rộng đến mức cực hạn, cứng cáp như rồng thần, dẻo dai như tơ trời. Bức màn ngăn cách giữa Trung kỳ và Hậu kỳ mỏng manh như tờ giấy, nay chính thức bị xé toạc.

Lục Vân chính thức bước vào Bỉ Ngạn hậu kỳ.

Lúc này, khí tức của cậu không còn tỏa ra bên ngoài để dọa người. Ngược lại, nó hoàn toàn nội liễm. Nếu nhìn bằng mắt thường, Lục Vân chẳng khác gì một người phàm phu tục tử, nhưng nếu dùng thần thức nhìn vào, người ta sẽ thấy một hố đen năng lượng có thể nuốt chửng mọi thứ.

Tiệm Cận Thái Thượng Trưởng Lão

Trong đại điện của Thiên Kiếm Tông, ba vị Thái thượng trưởng lão quanh năm ẩn cư trong bí cảnh bỗng nhiên xuất hiện. Gương mặt già nua của họ tràn đầy vẻ khó tin.

"Khí tức này... tuy vẫn ở Bỉ Ngạn, nhưng sự thuần khiết và khả năng khống chế quy luật thiên địa đã không hề thua kém chúng ta." Một vị lão giả tóc trắng xóa, người đã sống hơn tám trăm năm, thốt lên.

Sức mạnh của Lục Vân lúc này đã tiệm cận với trình độ của các bậc đại năng ẩn thế – những người vốn là lá bài tẩy cuối cùng của tông môn. Cậu không còn chỉ là một thiên tài của thế hệ trẻ, mà đã thực sự đứng vào hàng ngũ những người mạnh nhất đại lục. Chỉ bằng một ý niệm, Lục Vân có thể khiến cả một tòa thành sụp đổ hoặc khiến một dòng sông chảy ngược. Thanh Tuyết Kiếm trong tay cậu giờ đây không cần rút ra, chỉ cần một đạo kiếm ý tỏa ra cũng đủ để trảm sát bất kỳ kẻ địch nào dưới cấp độ Kim Đan.

Chạm Tay Vào Đỉnh Cao

Lục Vân từ từ mở mắt, ánh nhìn xuyên qua lớp mây mù dày đặc, nhìn thấu những tầng không gian xa xôi. Cậu cảm thấy mình đã đứng ở trên đỉnh của một ngọn núi cao, phía trên chỉ còn là bầu trời xanh thẳm của cảnh giới Kim Đan.

Cậu đứng dậy, mỗi bước đi trên mặt đất không gây ra một tiếng động, nhưng không gian xung quanh dường như đang rung động theo nhịp bước của cậu. Lục Vân nhìn về phía đỉnh Tuyết Liên, nơi có người sư tôn vẫn luôn chờ đợi.

"Bỉ Ngạn hậu kỳ... cuối cùng cũng đạt tới."

Cậu khẽ phất tay, toàn bộ linh khí hỗn loạn xung quanh Thiên Kỷ Phong bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn, dịu dàng tan đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Sự điều khiển vi mô này chính là minh chứng cho trình độ của một bậc đại tông sư.

Lục Vân hiểu rằng, ở tuổi 39, cậu đã hoàn thành một khối lượng công việc mà người khác cần vài trăm năm. Căn cơ của cậu giờ đây vững chắc như đại lục, kiếm đạo ổn định như thái sơn. Chỉ còn một bước cuối cùng là Bỉ Ngạn Đại Thành, cậu sẽ hoàn toàn đạt tới trạng thái hoàn mỹ nhất trước khi chuẩn bị cho cuộc lột xác vĩ đại nhất đời tu sĩ: Ngưng kết Kim Đan.

Trong bóng hoàng hôn phủ xuống Thiên Kiếm Tông, bóng dáng vị thư sinh áo trắng đứng cô độc trên đỉnh núi, tay cầm nhành cây khô nhưng khí thế che lấp cả nhật nguyệt. Một huyền thoại mới đã thực sự chạm tay vào đỉnh cao nhất của phàm trần.

More Chapters