Sau những ngày tháng rong ruổi vi hành và ngộ ra chân lý "Vô Vi", tu vi Bỉ Ngạn trung kỳ của Lục Vân đã hoàn toàn củng cố. Tuy nhiên, cậu hiểu rõ rằng để chạm tới ngưỡng cửa Hậu kỳ và hướng tới đỉnh cao Đại Thành, chỉ có tâm cảnh bình lặng là chưa đủ. Cậu cần một sự tôi luyện cực đoan, một áp lực có thể nghiền nát ý chí của những kẻ tầm thường để rèn đúc nên một thần thức bất hoại.
Nơi duy nhất tại Thiên Kiếm Tông có thể cung cấp loại áp lực ấy chính là Kiếm Trủng – nghĩa địa của hàng vạn thanh tàn kiếm, nơi cư ngụ của vị trưởng lão bí ẩn nhất tông môn: Kiếm Lão.
Gặp Lại Cố Nhân
Lối vào Kiếm Trủng vẫn tiêu điều như mười lăm năm về trước. Gió rít qua những khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi rỉ sét nồng nặc. Lục Vân chậm rãi bước đi, tà áo trắng tinh khôi của cậu nổi bật giữa không gian xám xịt, u tối.
Tại trung tâm nghĩa địa kiếm, một lão già lưng còng, tóc tai bù xù đang ngồi đục đẽo một thanh sắt rỉ. Nghe tiếng bước chân, lão không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói khàn khàn đã vang vọng khắp hang động:
"Tiểu tử, mới mười mấy năm không gặp, ngươi đã bò lên tới Bỉ Ngạn trung kỳ rồi sao? Tốc độ này... khiến lão già này thấy mình sống uổng phí cả nghìn năm qua."
Lục Vân chắp tay, cúi người hành lễ một cách cung kính: "Tham kiến Kiếm Lão. Đệ tử gặp phải bình cảnh về thần thức, muốn mượn vạn kiếm của ngài để mài giũa."
Kiếm Lão lúc này mới dừng tay, đôi mắt đục ngầu đột nhiên lóe lên một tia sáng sắc lẹm như kiếm quang. Lão nhìn chằm chằm vào Lục Vân, rồi cười khà khà: "Ngươi muốn nếm trải Vạn Kiếm Phệ Tâm? Nên nhớ, nếu thần thức không vững, ngươi sẽ bị sát ý của vạn thanh kiếm này nuốt chửng, vĩnh viễn hóa thành một kẻ điên khùng trong mộ kiếm này."
"Đệ tử đã sẵn sàng." Ánh mắt đỏ thẫm của Lục Vân kiên định không chút dao động.
Vạn Kiếm Phệ Tâm: Đại Trận Ý Niệm
Kiếm Lão phất tay một cái, hàng vạn thanh tàn kiếm đang cắm trên mặt đất bỗng nhiên rung lên bần bật. Tiếng kim loại va chạm chan chát tạo thành một bản nhạc tử thần ghê rợn.
"Vào trận đi!"
Lục Vân bước vào giữa trận tâm, ngồi xếp bằng trên một phiến đá đen. Cậu nhắm mắt lại, thanh Tuyết Kiếm Hỏa Tâm đặt ngang trên đùi, bắt đầu vận hành tâm pháp Bỉ Ngạn.
Ngay lập tức, không gian xung quanh cậu biến đổi. Thực tại biến mất, chỉ còn lại một biển ý niệm đen kịt. Từ trong bóng tối đó, hàng vạn luồng sát ý sắc lẹm, u uất, oán hận và kiêu ngạo từ những thanh tàn kiếm năm xưa lao thẳng vào linh hồn Lục Vân.
Mỗi thanh kiếm tại đây đều từng có một chủ nhân, đều từng nếm máu và mang theo những nỗi niềm riêng trước khi gãy nát. Giờ đây, những ý niệm đó hóa thành hàng vạn lưỡi kiếm vô hình, không chém vào nhục thân mà chém thẳng vào Linh Đài (nơi trú ngụ của thần thức).
Vụt! Vụt! Vụt!
Lục Vân cảm thấy đầu óc đau nhức như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. Trong ảo cảnh, cậu thấy mình đang đứng giữa một chiến trường rực lửa, xung quanh là những bóng ma của những kẻ đã ngã xuống dưới tay cậu ở phương Nam. Chúng gào thét, đòi mạng, dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để đánh vào kẽ hở tâm hồn cậu.
Rèn Giũa Thần Thức Bất Hoại
Nếu là một tu sĩ bình thường, chỉ sau một hơi thở đã có thể bị sát ý này làm cho nổ tung linh hồn. Nhưng Lục Vân không phải người thường.
Cậu nhớ lại lời dạy về "Vô Vi". Cậu không dùng thần thức để chống trả, không dùng linh lực để đánh dạt những ý niệm kia. Thay vào đó, Lục Vân mở toang Linh Đài, để cho hàng vạn sát ý kia tràn vào như nước lũ.
"Ta là kiếm, kiếm là ta. Sát ý của các ngươi chính là lửa rèn, linh hồn của ta chính là thép nguội."
Mười hai đóa hoa Bỉ Ngạn trắng bạc trong đan điền Lục Vân bắt đầu xoay tròn điên cuồng. Chúng hấp thụ những luồng sát ý hỗn loạn, qua bộ lọc của hỏa diễm tinh thuần, biến chúng thành chất dinh dưỡng để tôi luyện cho thần thức của cậu thêm phần cô đọng.
Thời gian trong Kiếm Trủng trôi qua rất chậm. Một ngày, hai ngày... rồi một tháng.
Sắc mặt Lục Vân từ tái nhợt chuyển sang hồng hào, rồi cuối cùng trở nên trong suốt như ngọc. Luồng uy áp tỏa ra từ người cậu không còn tỏa lan tứ phía nữa, mà thu nhỏ lại, bao quanh cơ thể như một lớp màng bảo vệ mỏng manh nhưng không gì có thể xuyên phá.
Kiếm Lão đứng ngoài nhìn, không khỏi tặc lưỡi kinh hãi: "Thằng nhóc này... nó đang 'ăn' sát ý! Nó không phải đang chịu đựng, nó đang dùng nghĩa địa kiếm của ta làm lò luyện đan cho linh hồn mình!"
Bước Nhảy Vọt Cuối Cùng
Đến ngày thứ bốn mươi chín, toàn bộ Kiếm Trủng bỗng nhiên im bặt. Hàng vạn thanh tàn kiếm đồng loạt gục xuống hướng về phía Lục Vân, như thể đang thần phục một vị vua mới của chúng.
Lục Vân mở mắt. Một tia sáng trắng bạc bắn ra từ đồng tử cậu, rạch đôi màn đêm của nghĩa địa kiếm. Lúc này, thần thức của cậu đã đạt đến một cảnh giới đáng sợ. Nếu trước đây thần thức của cậu giống như một dòng sông, thì nay nó đã đặc quánh lại như kim cương thạch. Cậu có thể cảm nhận được từng rung động của một hạt cát cách xa hàng trăm dặm, thậm chí có thể nhìn thấy sự luân chuyển của linh khí trong các khe đá sâu nhất.
Thần thức đạt tới trạng thái "Bất Động Như Sơn". Dù trời sập đất nứt, dù vạn ma vây khốn, tâm thần của Lục Vân cũng sẽ không bao giờ lung lạc.
Căn cơ của cậu đã đạt tới độ hoàn mỹ tuyệt đối. Việc bước vào Bỉ Ngạn hậu kỳ giờ đây chỉ còn là vấn đề thời gian và một chút linh khí nổ phát nữa thôi.
Lục Vân đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi rỉ sắt trên áo. Cậu nhìn Kiếm Lão, mỉm cười nho nhã: "Đa tạ tiền bối đã thành toàn."
Kiếm Lão phất tay, ném thanh sắt đang đục dở sang một bên, thở dài: "Đi đi, tiểu quái vật. Kiếm Trủng này không còn gì để dạy ngươi nữa rồi. Thế hệ của các lão già chúng ta... thực sự kết thúc rồi."
Lục Vân cúi chào lần cuối rồi bước ra khỏi nghĩa địa kiếm. Cậu cảm thấy bước chân mình nhẹ bẫng, cả thiên địa dường như đang cộng hưởng với nhịp đập của mình. Áp lực của vạn kiếm đã tôi luyện nên một thanh "tâm kiếm" sắc bén nhất, chuẩn bị cho sự bùng nổ cuối cùng để tiến tới đỉnh cao của cảnh giới Bỉ Ngạn.
