Cherreads

Chapter 53 - Chương 53: Kế Trong Kế – Phân Thân Xuất Kích

Sương mù trên đỉnh Tuyết Liên ngày càng dày đặc, che khuất những ánh mắt dòm ngó từ các đỉnh núi xung quanh. Trong sự tĩnh lặng đến nghẹt thở ấy, phe phản loạn bắt đầu tung ra quân cờ quyết định.

Một phong thư khẩn cấp từ "trạm liên lạc ngoại môn" được gửi đến điện Tông chủ. Tin tức về việc phát hiện ra "Băng hỏa Thượng Cổ Mộ" – nơi được cho là chứa di hài của một vị Kiếm Đế thời thái cổ – bùng nổ như một cơn địa chấn. Theo tin tức, mộ huyệt này nằm ở vùng biên viễn cực Bắc, nơi linh khí đang hỗn loạn, chỉ có tu sĩ cấp bậc Chí Tôn mới có thể trấn áp và tiến vào.

Đây là một mồi nhử hoàn hảo. Phe Nhị trưởng lão và ma tu tin rằng, với một người đang khát khao tìm kiếm dược liệu chữa trị "trọng thương" và củng cố tu vi như Tuyết Nhược Vũ, nàng nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này.

Màn Kịch Rời Tông

Sáng sớm hôm sau, trước sự chứng kiến của nhiều đệ tử nội môn và những ánh mắt ẩn nấp trong bóng tối, cửa chính của đỉnh Tuyết Liên mở toang. Tuyết Nhược Vũ bước ra, khoác trên mình bộ chiến bào trắng thêu kim tuyến, khí chất dù có phần "suy yếu" nhưng vẫn đầy uy nghiêm.

Nàng đứng trên thanh kiếm băng giá, nhìn về phía các vị trưởng lão đang tề tựu bên dưới, lạnh lùng dặn dò:

"Ta đi chuyến này để tìm cơ duyên chữa trị thương thế. Trong lúc ta vắng mặt, mọi việc trong tông giao cho Nhị trưởng lão và Giám sát điện cùng phối hợp quản lý. Lục Vân, con phải nghe lời các vị tiền bối."

Lục Vân đứng bên cạnh, cúi đầu thật thấp, đôi vai hơi run rẩy như thể đang kìm nén sự lo lắng: "Đệ tử tuân mệnh. Sư tôn bảo trọng!"

Dứt lời, Tuyết Nhược Vũ hóa thành một đạo cầu vồng trắng vút bay về phương Bắc, tốc độ nhanh đến mức xé toạc không gian. Nhìn theo bóng lưng nàng biến mất sau tầng mây, Nhị trưởng lão khẽ nhếch môi cười tàn nhẫn. Hắn ra hiệu cho thuộc hạ, một tín hiệu bí mật được phát ra: Hổ đã rời núi, hành động!

Bí Thuật: Tuyết Liên Phân Thân

Tuy nhiên, ngay lúc đạo cầu vồng kia rời đi, sâu trong cấm địa bí mật bên dưới đỉnh Tuyết Liên, một cảnh tượng khác đang diễn ra.

Tuyết Nhược Vũ thật sự vẫn đang ngồi xếp bằng trên đài hoa sen đá. Nàng khẽ mở mắt, khóe môi hiện lên một tia giễu cợt. Trước mặt nàng là một đóa sen trắng khổng lồ vừa mới héo tàn một nửa – đó chính là vật chủ của "Tuyết Liên Phân Thân".

Đây là một đại bí thuật mà Tuyết Nhược Vũ đã tu luyện suốt trăm năm. Phân thân này không phải là ảo ảnh thông thường, mà là một thực thể có ý thức độc lập, mang theo 70% tu vi của bản thể và có thể tồn tại trong vòng một tháng. Người ngoài, dù có là đồng cấp Chí Tôn, nếu không chạm trực tiếp vào cốt tủy cũng khó lòng nhận ra đó chỉ là một đạo linh thể.

"Lũ chuột nhắt đó quả nhiên không làm ta thất vọng." Tuyết Nhược Vũ thanh lãnh nói.

Lục Vân lúc này đã thu lại vẻ mặt lo âu, cậu đứng cạnh nàng, đôi mắt đỏ thẫm rực sáng. Cậu đưa tay phất nhẹ vào không trung, một bức Linh Kính khổng lồ hiện ra, phản chiếu toàn cảnh Thiên Kiếm Tông từ trên cao.

"Sư tôn, con mồi đã bắt đầu di chuyển." Lục Vân chỉ tay vào màn hình linh lực. "Đội quân của Nhị trưởng lão đang bắt đầu bao vây kho dược và các điểm nút đại trận. Đám ma tu hắc bào cũng đã xuất hiện tại cổng phía Tây."

Quan Sát Từ Bóng Tối

Qua Linh Kính, cả hai thấy rõ cảnh tượng Nhị trưởng lão đang tập hợp đệ tử tại quảng trường chính. Hắn dõng dạc tuyên bố Tuyết Nhược Vũ đã bỏ mặc tông môn trong lúc nguy nan, và hắn cần phải "tạm thời tiếp quản" quyền hành để bảo vệ Thiên Kiếm Tông khỏi những kẻ thù tưởng tượng.

"Nhìn kìa," Lục Vân khẽ nói, "Đại đệ tử của hắn đang dẫn theo một toán người tiến về phía Kiếm Trủng. Chúng thật sự muốn chạm vào cấm địa của Kiếm Lão."

Tuyết Nhược Vũ nhìn đứa đồ đệ của mình, thấy cậu bình tĩnh phân tích từng đường đi nước bước của kẻ thù, trong lòng không khỏi tán thưởng. Cậu không hề nôn nóng, không hề sợ hãi trước viễn cảnh tông môn bị bao vây. Tâm cảnh "Thái Thượng Vong Cơ" tầng thứ hai cùng sự rèn luyện trong lịch luyện đã biến Lục Vân thành một vị thống lĩnh bẩm sinh.

"Vân nhi, con định khi nào thì thu lưới?" Tuyết Nhược Vũ hỏi, giọng nói mang theo ý vị khảo nghiệm.

Lục Vân mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo như băng giá:

"Chưa phải lúc này, sư tôn. Chúng ta phải đợi cho chúng hoàn toàn bộc lộ toàn bộ lực lượng, đợi cho tên ma tu cấp cao nhất xuất hiện. Con muốn nhìn thấy kẻ đứng sau tấm lệnh bài đen kia là ai. Hơn nữa..."

Lục Vân dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia sáng dung nham:

"Con muốn cho các đệ tử trung thành thấy rõ bộ mặt thật của những kẻ mà họ từng gọi là trưởng lão. Chỉ có sự phản bội đau đớn nhất mới tạo ra sự trung thành vĩnh cửu nhất."

Sự Tĩnh Lặng Trước Cơn Bão

Trong khi đạo phân thân của Tuyết Nhược Vũ đang thu hút sự chú ý của thế giới bên ngoài bằng những trận chiến giả tạo tại cực Bắc, thì tại Thiên Kiếm Tông, Lục Vân và bản thể của nàng giống như những vị thần đứng trên cao quan sát lũ kiến hôi đang nhảy múa.

Mọi động thái của Nhị trưởng lão, mọi vị trí ẩn nấp của ma tu đều bị ghi lại trên bản đồ chiến lược của Lục Vân. Cậu đã bí mật gửi tín hiệu cho Kiếm Lão thông qua một đường truyền linh lực riêng biệt. Lão già gác mộ kiếm lúc này chắc hẳn đang mài kiếm, chờ đợi một cuộc thảm sát.

"Đêm nay, trăng sẽ rất đỏ." Lục Vân lẩm bẩm.

Tuyết Nhược Vũ khẽ đặt tay lên vai đồ đệ, cảm nhận được nhiệt lượng sục sôi của linh tuyền dung nham đang bị nén ép đến cực hạn. Nàng biết, khi bức màn kịch này hạ xuống, Lục Vân sẽ không còn là thiếu niên cần nàng bảo bọc nữa, mà sẽ chính thức trở thành một vị Giám sát tối cao khiến cả giới tu tiên phải run rẩy.

Lưới đã giăng xong, mồi đã rải đủ. Giờ đây, chỉ còn chờ lũ chuột nhắt bước vào tâm bẫy, và một cái phất tay của Lục Vân sẽ là hồi chuông tử hồn cho tất cả những kẻ phản bội.

Chương 53 kết thúc khi bóng tối bắt đầu bao phủ Thiên Kiếm Tông, báo hiệu một đêm đẫm máu.

More Chapters