Cherreads

Chapter 52 - Chương 52: Lưới Trời Lồng Lộng

Bóng tối bao trùm lấy Thiên Kiếm Tông không chỉ bởi màn đêm, mà còn bởi những âm mưu đang sục sôi dưới lớp vỏ bọc yên bình. Sau cuộc họp bí mật tại đỉnh Tuyết Liên, Lục Vân chính thức bắt đầu vận hành mạng lưới của mình. Đây không còn là cuộc chiến của những chiêu thức kiếm pháp rực rỡ, mà là một bàn cờ trí tuệ, nơi sai một ly sẽ dẫn đến sự sụp đổ của cả một đại tông môn.

Lục Vân ngồi trong mật thất, tấm lệnh bài Giám sát tối cao đặt trên bàn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Trước mặt cậu là mười vị đệ tử nòng cốt của nội môn, những người đã được Kiếm Lão và Băng Phượng Thái Thượng đích thân chọn lọc vì lòng trung thành tuyệt đối và ý chí sắt đá.

"Từ giờ trở đi, các vị không còn là đệ tử thông thường," Lục Vân trầm giọng, ánh mắt đỏ thẫm quét qua từng người. "Các vị là tai mắt, là lưỡi kiếm trong bóng tối của Giám sát điện. Nhiệm vụ của các vị là thâm nhập vào các vị trí trọng yếu: từ kho dược, mỏ linh thạch cho đến đội tuần tra ngoại môn. Hãy quan sát, ghi chép, nhưng tuyệt đối không được rút kiếm khi chưa có lệnh của ta."

Tung Tin Giả - Rút Dây Động Rừng

Để khiến con cáo già Nhị trưởng lão lộ đuôi, Lục Vân hiểu rằng phải tạo ra một sơ hở đủ lớn để hắn không thể cưỡng lại. Một vở kịch hoàn hảo bắt đầu được dàn dựng.

Sáng hôm sau, một tin đồn bắt đầu lan truyền như vết dầu loang khắp các đỉnh núi. Người ta kể rằng trong chuyến đi trấn áp liên minh phương xa, Tông chủ Tuyết Nhược Vũ đã trúng phải "Hóa Linh Tán" – một loại độc công tà môn khiến linh lực bị đóng băng. Đỉnh Tuyết Liên đột ngột đóng cửa nghiêm ngặt, khói trắng bao phủ quanh năm nay lại mang theo mùi dược liệu nồng nặc.

Để tăng thêm tính chân thực, Lục Vân cố tình xuất hiện tại nhà thuốc tông môn với vẻ mặt hớt hải, quần áo xộc xệch, trên tay cầm theo danh sách những loại thảo dược đại bổ cực quý hiếm. Cậu cố tình để lộ ra vẻ lo ấu, đôi mắt đỏ ngầu như thiếu ngủ, thậm chí còn "vô tình" va phải đại đệ tử của Nhị trưởng lão rồi vội vàng bỏ chạy như đang che giấu một bí mật động trời.

Trong khi đó, bên trong đỉnh Tuyết Liên, Tuyết Nhược Vũ vẫn bình thản pha trà, nhưng nàng đã bắt đầu vận hành một loại bí thuật cổ xưa để tạo ra một "khí tức giả". Toàn bộ đỉnh núi tỏa ra một luồng linh áp hỗn loạn, lúc mạnh lúc yếu, giống hệt như dấu hiệu của một vị cao thủ đang bị phản phệ và cố gắng giữ cho tu vi không bị sụp đổ.

Con Mồi Cắn Câu

Tại phủ đệ của Nhị trưởng lão, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược. Nhị trưởng lão ngồi trên ghế cao, tay vân vê chòm râu, lắng nghe báo cáo từ đám tai mắt với vẻ đắc ý không giấu giếm.

"Ngươi nói sao? Thằng nhóc Lục Vân đó trông rất hoảng loạn? Tuyết Nhược Vũ thật sự bị phản phệ?"

Tên đại đệ tử quỳ dưới đất, hưng phấn đáp: "Bẩm sư phụ, con đã tận mắt thấy hắn lấy đi 'Thiên Địa Linh Sâm' vạn năm từ kho dược. Hơn nữa, khí tức trên đỉnh Tuyết Liên hiện tại cực kỳ bất ổn. Đây chính là cơ hội nghìn năm có một mà chúng ta chờ đợi."

Nhị trưởng lão cười sằng sặc, đôi mắt hẹp dài lóe lên tia sáng tà ác. Hắn quay sang bóng đen ẩn khuất sau bức bình phong — một vị khách không mời từ ma đạo.

"Vị đạo hữu này, ngươi thấy thế nào? Tuyết Nhược Vũ đã suy yếu, thằng nhóc Minh Tuyền tầng 1 kia không đáng ngại. Chỉ cần các ngươi giúp ta trấn áp lão già Kiếm Lão, Thiên Kiếm Tông này sẽ mở cửa đón chào các ngươi."

Bóng đen phát ra tiếng cười khàn đục: "Rất tốt. Ma chủ đã đợi ngày này rất lâu rồi. Chúng ta sẽ điều động thêm 'Huyết Ảnh Vệ' trà trộn vào dưới danh nghĩa đệ tử lưu lạc. Khi Tuyết Nhược Vũ bắt đầu quá trình 'tẩy độc' cuối cùng, đó sẽ là lúc chúng ta biến Thiên Kiếm Tông thành một biển máu."

Lưới Trời Đã Giăng

Nhị trưởng lão không hề hay biết rằng, từng câu chữ, từng hành động của hắn đều đang bị Lục Vân giám sát chặt chẽ. Những đệ tử "thân tín" mà Nhị trưởng lão phái đi liên lạc với ma đạo, thực chất đã bị Lục Vân đánh tráo hoặc mua chuộc bằng quyền hạn của Giám sát tối cao.

Lục Vân đứng trên một mỏm đá cao, nhìn xuống những bóng đen đang lén lút di chuyển trong bóng tối của tông môn. Cậu khẽ vuốt ve Tiểu Hỏa đang nằm trên vai. Con linh thú nhỏ cũng cảm nhận được sát khí, đôi mắt lửa rực sáng lên giữa đêm đen.

"Cứ đắc ý đi, cứ kéo thêm đồng bọn tới đi," Lục Vân thầm nghĩ, bàn tay siết chặt lấy thanh kiếm gỗ sồi. "Càng nhiều ma tu trà trộn vào, ta càng dễ dàng nhổ tận gốc một lần duy nhất."

Cậu đã cài cắm đệ tử tại các điểm nút của hộ tông đại trận. Khi phe Nhị trưởng lão tưởng rằng chúng đang nắm quyền kiểm soát đại trận để nội ứng ngoại hợp, thực chất chúng chỉ đang cầm trong tay những "lệnh bài giả" mà Lục Vân đã tốn công chế tạo.

Vở kịch đã được chuẩn bị xong xuôi. Những quân cờ đã vào vị trí. Sân khấu vĩ đại của Thiên Kiếm Tông đang chờ đợi màn hạ màn đầy máu và lửa. Lục Vân không chỉ là một diễn viên tài năng trong vở kịch này, mà cậu chính là người cầm kịch bản, dẫn dụ lũ chuột nhắt ma đạo bước vào cái lồng sắt mà cậu đã dành cả tâm huyết để dựng lên.

"Sư tôn, mọi thứ đã sẵn sàng," Lục Vân gửi một luồng truyền âm cực nhỏ về phía đỉnh Tuyết Liên. "Con mồi đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Chỉ chờ một mồi lửa cuối cùng, chúng ta sẽ thiêu rụi toàn bộ lũ phản bội này."

Phía bên kia, Tuyết Nhược Vũ khẽ nhấp một ngụm trà lạnh, đôi mắt phượng nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi sấm chớp đang bắt đầu nổi lên. Lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt, và kẻ cầm lưới chính là đứa đồ đệ mà nàng tự hào nhất.

More Chapters