Ron vừa dẫn đường cho Quân vừa dẫn anh mở cổng và đi vào, trên tay Quân đang cầm một chiếc bật lửa để soi sáng, trông có vẻ như là loại khá đắt tiền.
'Có lẽ, ở thế giới nào cũng có đứa nghiện thuốc lá?'
"Đây là một dinh thự của một gia tộc làm nghề báo, ừm, khá nổi tiếng".
Trước mặt họ là một sảnh dinh thự đổ nát, trông như một bối cảnh phim kinh dị vậy, Ron không nhìn lấy nó mà kéo tay Quân đi.
Dù sao, sự tò mò giết chết con mèo mà.
Quân thì im lặng, vốn dĩ, anh định hét lên một tiếng để xem xét về độ vang của nó, nhưng vì biết thế gian này có ma thuật, anh lại do dự không thôi.
'Có lẽ mọi thứ trở lại bình yên?'
Quân nghĩ rồi bước đi, mắt anh lướt qua cách bày trí nơi này, dẫu sao nơi này cũng là dinh thự, có vài ba mật thất hay tiền bạc cất giẫu cũng là có thể.
"Chủ nhân nơi này là một hắc lãnh vương, đúng hơn là đã từng. Nhưng sau khi bị đoạt ngôi, anh ta mất chức và chết".
Ron nói với Quân, vẻ mặt thờ ơ đến lạ, nhưng nó lại làm Quân hơi lo sợ.
'Theo kịch bản, chẳng phải nơi này sẽ là một địa điểm ma ám sao?'
Quân không phải là mọt phim kinh dị nhưng anh biết các motip của nó rất rõ, dù sao, trong quá khứ vì nhiều lý do anh đã xem phim gần như mỗi ngày.
Quân chảy mồ hôi khắp khuôn mặt, dù không gian khá lạnh lẽo và âm u, nhưng tim anh đang hoạt động hết công sức, nửa bước nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Đừng lo về việc đó, dù sao ma với quỷ không tràn lan như anh nghĩ đâu, mà giả sử nơi này có ma của chủ cũ, thì hẳn nơi này đã là một địa điểm du lịch khá hút khách rồi".
Ron cười, rồi anh dựa vào chút ánh sáng ít ỏi mà đi tiếp.
"..."
Quân nuốt nước bọt, anh cảm giác như tim mình đang bị tên này chơi đùa vậy, dù sự thực như nào cũng chẳng quan trọng.
"hắc lãnh vương...Là cái gì?"
Quân hỏi.
"Ừm, vì anh không có giấy tờ tùy thân và cần chút can thiệp từ nơi không mấy sạch sẽ, nên tôi sẽ kể với anh, để anh biết mà cẩn thận".
Ron nói, dường như ám chỉ cái danh Hắc lãnh vương ấy cao to lắm.
"Hắc lãnh vương là một chức danh chỉ người đứng đầu thế giới ngầm của một khu vực như tỉnh hoặc thành phố.
Tức sau này, nếu cậu, một người xuyên không cần làm gì liên quan danh tính hoặc sinh sống, sẽ phải nhờ các băng đảng đứng đầu thành phố dù ít nhiều".
"Nghĩa là tôi sẽ cần tránh các hắc lãnh vương sao? Được rồi".
Với kinh nghiệm cày phim của mình, anh hiểu ý tứ của Ron, có nhờ vả thì là giao dịch, mà đã giao dịch thì đừng tùy tiện đào sâu vào người khác.
"Ừm, anh có muốn tìm hiểu về ma thuật không?"
Ron hỏi Quân, tất nhiên đây là quyền của Quân, anh nên được biết đến nó trước khi lao đầu vào thế giới.
Dù sao, Ron cảm giác rằng Quân có thể gây sự với bất kì ai với tính cách của mình.
Quân nghe lời Ron liền gật đầu, dù sao, anh có thể là một thiên tài ẩn dật, một kẻ được chọn để xuyên không thì sao?
Nhưng lời nói của Ron dường như đã phá vỡ ảo vọng đó.
"Về lý thuyết, ai cũng có thể dùng ma thuật, bởi lõi ma thuật đã luôn tồn tại trong cơ thể mọi người từ khi sinh ra, nhưng anh không có nổi một cơ hội sử dụng ma thuật.
Bởi anh vốn dĩ không thuộc về thới giới này. Một chút cũng không. Tôi chẳng thể cảm nhận nổi một hơi ma thuật nào từ anh".
"...Hả?!"
"Đúng như anh nghe".
Ron nói tiếp, anh không để tâm Quân.
"Thực ra...vẫn còn chút khả năng.
Trước hết, đi từ căn bản, ai sinh ra cũng có một lõi ma thuật cấp độ một".
"Ừ? Và tôi không có?? Tôi tưởng nó liên quan tới linh hồn hay gì??"
Quân đáp lại, anh đang cố liên tưởng từ các bộ phim tới hiện thực.
"Đúng, nhưng anh rất kì lạ, anh không thấy sao?"
Ron đưa tay lên cằm, rồi chỉ ra vài thứ.
"Ví dụ như hệ miễn dịch của anh đi".
Quân chớp mắt, bối rối hỏi.
"Hệ miễn dịch??"
"Đúng, tôi và anh đều từ năm 2025 phải không? Vậy thì chắc hẳn anh nhớ về các tin tức về vi khuẩn kỉ nguyên xưa cũ rồi đúng không?"
"Ừ...Tôi từng thấy vấn đề đó trên TV".
Ron búng tay, ám chỉ 'trúng phóc'.
"Lý do vi khuẩn đó được chú ý đến vậy là vì nó là mầm bệnh từ thời cổ đại. Mà con người thì không được bảo vệ tránh các bệnh đó".
"...Hiểu rồi, tức là, nếu tôi thực sự xa lạ, không thuộc về thế giới này, chỉ là cùng giống loài con người, thì tôi đã sớm bị bệnh do hệ miễn dịch không bảo vệ được tôi khỏi các bệnh ở đây phải không?
Ví dụ như những người Châu Âu đến các vùng của Châu Phi có thể mắc các bệnh đặc trưng của noi đó, và triệu chứng sẽ nặng hơn người bản địa."
Ron gật đầu, quả thực là vậy, Quân có các biểu hiện như người thường, chỉ khác, không ma thuật, không có hệ miễn dịch phù hợp thế giới.
"Nhưng anh sống ở hẻm tối trong hai tuần, tôi cá là đời sống không dễ dàng, nhưng anh không bị ốm đau, hoặc là hệ miễn dịch của anh đã rèn qua đủ loại độc tố bệnh tình, hoặc là điều gì đó kì lạ. Dù sao, người bản địa đã sớm ói mửa nếu ở trong hẻm tối qua ba ngày rồi".
Ron im lặng, rồi anh cười với Quân.
"Dù vậy, điều đó chỉ chứng minh anh có tỉ lệ vẫn có thể dùng ma thuật, và cơ thể anh rất rất đặc biệt.
Nhưng kể cả anh không có ma thuật, thì không có nghĩa anh không thành cường giả".
Ron đặt tay lên vai Quân, rồi nhẹ nhàng nói thêm.
"Anh không có ma thuật, nhưng anh có não mà?"
