Cherreads

Tội Ác Sa Ngã

Phat_Gia
35
chs / week
The average realized release rate over the past 30 days is 35 chs / week.
--
NOT RATINGS
1.1k
Views
VIEW MORE

Chapter 1 - CHAP 1: KHỞI ĐẦU TRONG BÓNG TỐI

Gió đêm rít qua tầng thượng khách sạn giữa lòng London. Ánh đèn thành phố trải dài, vừa rực rỡ vừa lạnh lẽo.

John đứng một mình, tựa vào lan can, tay cầm điếu thuốc đang cháy dở. Ánh mắt anh trầm xuống, như nhìn xuyên qua cả thành phố.

Leo bước tới từ phía sau.

Leo:

– Ngài gọi tôi lên tận đây… chắc không phải chỉ để ngắm cảnh đêm chứ?

John (không quay lại):

– Mày thấy thành phố này thế nào?

Leo (dừng lại, nhìn xuống dưới):

– Đông đúc, hào nhoáng… nhưng mục nát. Ban ngày thì giả vờ sạch sẽ, ban đêm thì đầy rẫy rác rưởi.

John (khẽ cười nhạt):

– Ừ. Ở đây, tiền và máu luôn đi chung. Chỉ là người ta chọn không nhìn.

(im lặng vài giây, gió thổi mạnh)

John:

– Gọi Kols. Chuẩn bị nhiệm vụ.

Leo:

– Đã lâu rồi ngài mới trực tiếp ra lệnh. Mục tiêu lần này… có gì đặc biệt?

John (quay đầu, ánh mắt lạnh):

– Sai lầm của kẻ sắp chết… là nghĩ mình không đáng để bị giết.

Leo (cười nhẹ):

– Nghe thú vị rồi đấy.

John:

– Tên hắn là Rutas. Một quản lý nhà hàng.

Leo:

– Nghe có vẻ bình thường.

John:

– Ở cái thành phố này… càng bình thường càng nguy hiểm.

Leo:

– Thời gian?

John:

– 9 giờ 30 tối nay. Không sớm, không muộn.

Leo:

– Địa điểm?

John (đưa tờ giấy):

– Trong này.

Leo (nhận lấy):

– Yêu cầu?

John:

– Sạch sẽ. Không để lại dấu vết. Tao không thích sai sót.

Leo (nhìn thẳng):

– Ngài chưa bao giờ phải thất vọng về tôi.

John:

– Vậy thì đừng để hôm nay là lần đầu.

Leo (rút điện thoại):

– Tôi gọi hắn ngay.

(điện thoại kết nối)

Leo:

– Kols, nghe rõ không?

Kols:

– Nói.

Leo:

– Ngài giao nhiệm vụ. Mục tiêu: Rutas, quản lý nhà hàng.

Kols:

– Thời gian?

Leo:

– 9 giờ 30 tối nay. Tao sẽ gửi địa chỉ.

Kols:

– Cách xử lý?

Leo (liếc John):

– Sạch. Không sai sót.

Kols:

– Hiểu. Tao xử lý gọn.

(cuộc gọi kết thúc)

Leo:

– Mọi thứ đã sẵn sàng, thưa ngài.

John (nhìn xuống thành phố):

– Không… vấn đề không phải là hắn có sống hay không.

Leo:

– Ý ngài là?

John (giọng trầm):

– Hắn đã chết… ngay từ lúc tên của hắn được nhắc đến.

(im lặng)

John:

– Bắt đầu đi.