Cherreads

Chapter 75 - Chương 75: Trở Về Tông Môn

Sau khi bản giao ước kết minh giữa Thiên Nguyên Thánh Địa và Thiên Kiếm Tông chính thức được ký kết, danh tiếng của Lục Vân tại Thánh Địa đã đạt tới mức đỉnh điểm. Tuy nhiên, đối với cậu, sự hào nhoáng và những lời tán tụng đó không quan trọng bằng việc mục tiêu luyện kiếm đã hoàn thành. Thanh Xích Diễm Thanh Liên giờ đây đã hoàn toàn thuần thục dưới tay cậu, kiếm ý dung nham đã đạt đến độ thu phóng tự nhiên.

Lời Chia Tay Bất Ngờ

Tại cổng lớn của Thánh Địa, Thạch Hùng và Vân Phi Dương đứng lặng người khi nhìn thấy Lục Vân trong bộ trường bào trắng viền bạc sang trọng. Hai vị bằng hữu này vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa được sự thật chấn động vừa qua.

"Lục huynh... à không, Lục đại đệ tử," Vân Phi Dương cười khổ, lắc đầu. "Tại hạ cứ ngỡ huynh là một tán tu thiên tài, ai ngờ huynh lại là đại đệ tử thân truyền của Tuyết Tông chủ, Giám sát tối cao của Thiên Kiếm Tông. Thân phận này thật khiến người ta áp lực quá đi."

Thạch Hùng thì gãi đầu cười hì hì, đấm nhẹ vào vai Lục Vân: "Dù ngươi có là ai thì vẫn là tên Lục Vân đã uống rượu cùng ta đêm đó. Có thời gian nhớ quay lại đây, ta vẫn nợ ngươi một trận tái đấu đấy!"

Lục Vân mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng. Cậu chắp tay, cúi đầu chào hai vị bằng hữu: "Thân phận chỉ là vật ngoài thân, tình bằng hữu của chúng ta mới là thực. Sau này nếu có dịp đến Thiên Kiếm Tông, hãy tìm đến đỉnh Tuyết Liên, Lục mỗ chắc chắn sẽ tiếp đãi nồng hậu."

Dứt lời, Lục Vân hóa thành một đạo kiếm quang đỏ rực, xé toạc màn mây, hướng thẳng về phương Bắc.

Nơi Bình Yên Nhất Là Nhà

Hành trình trở về lần này, Lục Vân không còn vội vã. Cậu lướt đi giữa những tầng mây, nhìn ngắm giang sơn hùng vĩ dưới chân. Qua bao nhiêu phong ba, đối mặt với sự kiêu ngạo của các thiên tài Thánh Địa và sự lạnh lùng của quy tắc sinh tồn, cậu chợt nhận ra rằng, dù thế giới bên ngoài có rộng lớn bao nhiêu, thì nơi bình yên và ấm áp nhất vẫn chỉ có một.

Đó là đỉnh Tuyết Liên quanh năm phủ tuyết, là nơi có một bóng hình thanh khiết luôn chờ đợi cậu.

Khi những rặng núi quen thuộc của Thiên Kiếm Tông hiện ra, lòng Lục Vân dâng lên một cảm xúc khó tả. Cậu không đáp xuống cổng chính để nhận sự chào đón của vạn người, mà trực tiếp xuyên qua kết giới, đáp xuống ngay trước hiên điện của Tuyết Nhược Vũ.

Cái Ôm Của Sư Tôn

Vừa chạm đất, khí chất mạnh mẽ của vị kiếm khách Trúc Cơ trung kỳ bỗng chốc tan biến. Lục Vân vận hành bí pháp quen thuộc, thân hình thu nhỏ lại thành một đứa trẻ 6 tuổi ngây thơ. Gương mặt cậu lúc này hiện rõ vẻ mệt mỏi sau những ngày dài chiến đấu và tính toán nơi Thánh Địa.

Tuyết Nhược Vũ đang ngồi bên bàn trà, thấy bóng nhỏ lao vào lòng mình, nàng không khỏi giật mình nhưng lập tức vòng tay ôm lấy.

"Sư tôn... Vân nhi về rồi..."

Lục Vân ôm chầm lấy cổ nàng, vùi đầu vào bờ vai thơm mùi hoa tuyết liên, giọng nói nhỏ xíu mang theo chút nũng nịu và kiệt sức. Cậu chỉ muốn vào lúc này, buông bỏ mọi danh hiệu, mọi trọng trách, chỉ đơn giản là một đứa trẻ được sư tôn che chở.

Tuyết Nhược Vũ khẽ khựng lại, rồi ánh mắt nàng trở nên mềm mại vô cùng. Nàng nhẹ nhàng xoa đầu cậu, cảm nhận được hơi ấm và cả những vết sẹo nhỏ trên tay cậu — dấu vết của những trận chiến cam go nơi Thánh Địa.

"Đứa trẻ ngoan, con đã chịu nhiều khổ rồi." Nàng thì thầm, giọng nói chứa đựng sự xót xa và yêu thương vô bờ bến.

Nàng bế cậu lên, để cậu ngồi trong lòng mình như ngày còn nhỏ. Lúc này, Tuyết Nhược Vũ chợt nhìn thấy trong bàn tay nhỏ nhắn của Lục Vân vẫn đang nắm chặt một cuộn da dê cổ kính, tỏa ra linh khí của Thiên Nguyên Thánh Chủ.

"Đây là..." Nàng kinh ngạc mở ra xem.

Thư kết minh! Một bản giao ước mà ngay cả những trưởng lão kỳ cựu nhất của tông môn cũng không dám mơ tới việc thực hiện được dễ dàng như vậy. Nhìn đứa nhỏ đang ngủ thiếp đi vì mệt mỏi trong vòng tay mình, Tuyết Nhược Vũ không khỏi mỉm cười, đôi mắt rưng rưng. Đồ đệ của nàng không chỉ mang về vinh quang, mà còn mang về một tương lai vững chắc cho cả tông môn.

Chiều hôm đó, trên đỉnh Tuyết Liên vắng lặng, chỉ có tiếng gió thổi và hơi thở đều đều của đứa trẻ đang bình yên chìm vào giấc ngủ bên cạnh người mà cậu tin tưởng nhất thế gian. Mọi sóng gió ngoài kia dường như đã lùi xa sau cánh cửa điện.

More Chapters