(Ron chưa từng là kẻ thông minh.
Hắn chỉ là kẻ quá nghiêm khắc trong luật lệ.
Đối mặt với những dị thường vượt quá khả năng, hắn sẽ luôn trong trạng thái bị động mà chủ động hành động)
Đó là kết quả mà Quân tìm ra.
Trong vòng lặp đầu tiên.
"GAHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH"
Quân đang gào thét lên và bám lấy Ron từng chút một.
"BÁM CHẶT!!"
Ron cầm Quân lên như cầm một con mèo, anh sử dụng dây cước đu qua từ tòa nhà này sang tòa nhà khác như một con nhện.
"GAHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH"
Mặt của Quân nhanh chóng biến dị méo mó, dù sao, loài người cũng không sinh ra để bay, nhưng đừng để nước tràn ra từ quần chứ.
"CON MẸ NÓ!!!!!"
Quân gào lên, và rồi giọng anh đã bị gió cuốn lấy.
…
"Vậy ra…Tôi hiểu bản chất rồi".
Ron nói với Quân, vẻ mặt thản nhiên đến bất ngờ.
Anh đã tìm ra rằng thế giới này là một thế giới dựa theo tâm lý và đồng bộ hóa tâm lý.
"?"
Quân nhâm nhi tách trà, nhìn thành phố bên ngoài máu me be bét và chất đống xác người.
"Anh nói với tôi làm gì???"
Quân ngạc nhiên hỏi, và rồi Ron gõ đầu Quân bằng chính tập giấy anh cầm trên tay.
"Là học, học đi chứ? Nếu tôi không ở đây, chẳng phải anh đã chết rồi sao??"
Quân trừng mắt nhìn Ron.
'Học? Tại sao khi tận thế tới, hắn vẫn phải học? Học làm cái mẹ gì?'
…
"Ron, anh lại đang làm gì đó???"
Quân nhìn Ron, người đang cặm cụi cùng vài người khác thực hiện gì đó.
"Đây là gì anh không thấy quen sao?"
Ron đưa lên cho Quân xem, vẻ mặt thản nhiên như chẳng gì lạ.
"Đây là súng, chỉ với thứ này, chúng ta có thể đưa cho những kẻ yếu đuối khả năng tự vệ".
"Và?"
Quân không hiểu lắm, họ có ma thuật, thì mấy thứ này để làm gì?
"Để mà cho anh đấy, kẻ yếu đuối là anh đấy".
…
"Đến lúc phân phát lương thực rồi".
"Bà Lily đâu rồi! Bà đâu rồi!?"
…
"Tôi nghĩ có cách rồi, cách để thoát ra rồi".
"Vậy đó là gì? Làm ơn đừng là giải toán, thật đấy".
"?"
…
"NGƯƠI LÀ AI?! SAO LẠI MANG HÌNH DẠNG CỦA LUNAS!"
"KHAI DANH M-AGGHHH"
"TÊN KHỐN ĐÓ, HẮN TÀN SÁT-!!!"
…
"CHẾT TIỆT! GIỜ LÀM SAO, TÊN KHỐN RON!!"
…
"Không bình thường, hắn là đại diện của nơi này, của thành phố".
…
"Nơi này là một vườn tâm trí, là một mộ địa khổng lồ!!"
…
"Janeus, hãy làm vậy với Quân đi!"
"Làm cái gì cơ!?"
"Đi với tôi, Quân!! Để đấy cho Ron!".
…
"Khi một tâm trí đi đến khủng hoảng, nó có thể tự mình xóa kí ức và quay lại ban đầu".
"Ý cô là sao!?"
"Hiện tại, những người từ con tàu hỏa đó đã lần lượt hóa thành những chuyến tàu rồi, nếu cứ như này, mọi thứ sẽ kết thúc.
Ron sẽ tìm cách ngăn cản bằng cách phá hủy chính Pegasus".
"Hả?!!"
"Nếu làm vậy, hắn sẽ có thể ép được nơi này phải tự tái khởi động, đi về vạch xuất phát, vì đó là một quy trình ma thuật, một người không ma thuật có thể giữ lại kí ức.
Đó, đó là những điều tôi muốn nói".
"Vậy cô muốn làm gì tôi!!?"
…
"Tôi sẽ thôi miên cậu, để cậu nhớ lấy mật mã mà Ron để lại, nếu thực sự thành công, thì hãy nói mật mã cho Ron, Ron sẽ hiểu".
"Được được, làm gì cũng được, làm ơn, nhanh lên, nhanh…"
…
Vòng lặp thứ nhất…khép lại.
Vòng lặp thứ hai…Quân đã giết Quân.
"GAHHHHHHHHHHHHHH"
"NGƯƠI LÀM CÁI GÌ VẬY!!"
"KHOAN, NGƯƠI LÀ-"
ĐOÀNG!!
…
"Mật mã là: ^&*(@#"
"Tôi hiểu rồi, cảm ơn anh".
"…Anh có phải là…không, kệ đi".
"Nếu anh tò mò, tôi theo thuyết đồng nhất cá nhân của John Locke".
"Ý anh là gì?"
"Đối với tôi, Ron cũ đã chết, chúng ta không có liên hệ thực sự nào".
"…Vậy còn Quân kia thì sao?"
"Anh ta phải chết. Đây là bắt buộc, nếu có quá nhiều yếu tố bất định, sẽ vô nghĩa".
…
"TIẾP TỤC!!"
"LẦN NÀY, BẢO VỆ CHO KĨ, CHÚNG TA SẼ MỞ ĐƯỜNG MÁU!"
"TẠO LỖ HỔNG KHÔNG GIAN NHANH!!"
…
"Vô nghĩa, các ngươi là ta, sao phải mệt mỏi?"
"Tự sát!, Tự sát nhanh, thiêu rụi xác luôn!!"
"Chúng ta chết cũng sẽ trở lại, nhanh!!"
…
"KHÔNG!! LÀM ƠN, LÀM ƠN!!"
"Tôi không còn cách nào khác".
CẠCH!
"Làm ơn, anh là tôi, anh là tôi mà, có thể mà, anh biết mà, chúng ta không thể chết được, chúng ta-"
ĐOÀNG!
…
Vòng lặp thứ 3.
"Lần này, tôi nghĩ thông suốt rồi, nơi này là một biến thể của không gian ba chiều !#$@$"
"…Được rồi".
Vòng lặp thứ 7.
"Lần này, chúng ta sẽ không cần đồng minh nữa, chúng ta sẽ-"
Vòng lặp thứ 11.
"Tôi không nghĩ rằng-"
Vòng lặp thứ 20.
"Janeus và Promet sẽ là quân cờ chiến lược".
Vòng lặp thứ…
Vòng lặp thứ 100+
Tại sao lại kéo dài đến mức này?
Vì cho dù Ron thông minh đến mấy, cũng chỉ là Ron.
Vậy nên…
Vòng lặp thứ 100+
Quân đã thử chiêu trò khác.
