Cherreads

Chapter 80 - Chương 79:Hèn nhát…dũng cảm?

"AHHHHHHH"

Một cô gái xông lên giao chiến với Lunas đã sớm bị anh ta vặn cổ đến chết, nó quá nhanh đến mức mắt chàng trai tóc xám không thể theo kịp.

Tốc độ và sức mạnh Lunas là kinh hồn.

"Ha~ha"

Chàng trai tóc xám thở dốc liên hồi, anh ôm đầu rồi nhìn trận đấu đang diễn ra, anh nhìn Corin, nhìn mọi người.

Anh nhìn cô gái đã bị vặn cổ, cô gái ấy mang theo ánh mắt tràn đầy phức tạp khi chết, mà trong con mắt của chàng trai, khoảnh khắc cô gái chuyển từ lo lắng, kinh hoàng, căm phẫn đến bất phục, đau khổ và không cam lòng như hai bức ảnh mờ mịt mà nhanh chóng trôi đi.

Anh khụy gối xuống, ôm mặt rồi suy tính.

Chàng trai tóc xám đánh giá tất cả mọi người, mắt anh bỗng chốc rung động, rồi lại lạnh lùng sắc lạnh, chỉ trong một giây, anh ta đã chuyển mắt sang Corin.

'Chạy'.

Anh dồn sức vào đôi chân, liền lùi lại, nhưng anh không dám bước nhanh, bởi dù nhanh đến đâu cũng vô nghĩa, thay vào đó, anh cố im lặng nhất có thể.

Ngoài ra, anh thở đều, vẻ mặt khô khốc, bình tĩnh lạ kì, tựa như một kẻ đang cố tỏ ra bình ổn khi chơi game kinh dị vậy.

Anh thở dài, nhưng hơi thở run rẩy, chân liền từng bước đi về phía sau.

Chàng trai tóc xám nhìn người gần mình nhất, Corin, họ gặp nhau mới hơn một ngày, không thể gọi là bạn bè thân thiết.

Nhưng việc nghĩ đến Corin sẽ chết, bất giác anh cũng khựng lại, vô thức thều thào một hai từ.

"chạy đi…"

Corin như cảm nhận điều khác lạ, liền nói với chàng trai tóc xám ở phía sau.

Corin mở mắt, làm những giọt lệ rơi xuống, anh đang sợ chết, đang khiếp đảm trước nó.

Nhưng mà lời của Corin đã đánh thức chàng trai tóc xám.

"…Chạy? Chạy đi đâu được đây…Anh mau chạy đi, chạy nhanh vào, đừng lo sợ…"

Corin cũng run rẩy nhìn vào mắt kẻ tóc xám, nhưng trong con mắt đó mang theo vẻ điên rồ khó tả…

Nó như của những kẻ dũng cảm sắp vì đại cục mà lao vào bom đạn, cái sự khiếp đản, cái sự anh hùng, cái sự điên điên rồ rồ mà của kẻ chẳng hiểu nổi bản thân.

RẦM!!!

Corin nhìn lại chiến trường, không có ai thiệt mạng, nhưng một người đã bị thương vô cùng nặng, dường như thiếu điều quạ mổ xác thôi.

Corin hít một hơi sâu, anh nhìn người mình mới quen được một ngày này, liền vô thức nhớ tới hai người anh em của mình, lại cũng nhớ tới bản thân, anh không khỏi nghẹn lại, nhưng ánh mắt điên rồ ấy vẫn hướng về phía xa.

"!"

Chàng trai tóc xám bỗng nhiên xa vời mặt đất, anh đã bị mặt đất do Corin điều khiển đẩy ra xa như một đợt sóng bùn đẩy hòn sỏi.

"ưm…"

Chàng trai cào cấu lớp bùn trên môi, nhưng không thể, nó như

RẦM!!!

Cuộc chiến vẫn tiếp tục, và Corin phải quay về hiện thực, anh biết, anh biết rằng anh chắc chắn sẽ không sống tới ngày mai, tới tương lai nơi anh chạm tới ngưỡng cửa đại học, nhưng dù sao nó cũng không quan trọng.

'Trong số những người ở đây, anh ta là người có thể lẩn khuất tốt nhất…và chàng trai kia cũng cần…'

Corin nghĩ, anh mím chặt môi và rồi cắn chặt lưỡi, andrelanin ngập tràn cơ thể làm anh khó lòng nhận ra rằng máu từ miệng anh.

Mắt anh mở to hết cỡ, rồi cặp mắt co lại, để lộ hai đồng tử màu đen được bao quanh tởi tia máu.

Hơi thở anh gấp gáp dần, anh thậm chí một màu trắng nhạt như khói mờ tỏa ra từ miệng anh.

 

Corin trừng mắt, anh nhìn vào ba cái xác chết do Lunas, kẻ anh đã sớm quen mặt.

Corin tiến lên một bước, anh thở dài vào không khí, tựa như cái chết đang đuổi theo sau.

Cái chết của anh, hay của thế giới này đã được viết ra từ lâu, nhưng điều đó có nghĩa lý gì?

"Promet!! Mọi người!"

Corin gầm lên, tầm nhìn của anh dần chìm trong ánh đỏ của máu, ma thuật đầu ra của anh đang gần như nuốt chín cơ thể anh.

'Mẹ nó là cái gì đây? Sao mình lại…'

Corin thở dài, anh nhìn những người khác trước khi chạm tới Lunas.

'Liệu ta có đang tồn tại không?'Corin nghĩ, dù sao, anh chẳng còn thấy đau đớn nữa.

Nhìn bóng hình sừng sững đứng trước như cây cột đình, bóng người đen kịt trong máu, Lunas ấy, Corin không nói gì, như một con rối bị ngắt dây.

Còn Lunas, hắn giơ chân lên, tung ra một đón đá xoáy hướng về phía mũi tên người Corin.

Tinh túy của một quả cam là nước của nó sau khi bóp nát.

Của cục đá lạnh là hơi mát từ sự suy tàn.

Của bầu trời là những vì sao đang hàng giây đốt cháy vật chất.

Không thể nhận lấy tinh túy nếu không hủy hoại bản thân nó, con người cũng vậy, tri thức, sức mạnh,…đều phải vắt kiệt từng chút một cơ thể.

Bao gồm, cả…

More Chapters