Cherreads

Chapter 55 - chương 54: trắc nhiệm tâm lý.

Cách~

"…Ai vậy Mark?"

"Là một người khác, chị ạ. Anh ấy trông khá trẻ… nhưng chị gái, c-cẩn thận".

"Mùi máu!? Anh là ai!"

Khi Ron bước vào căn phòng ngập ngụa mùi sát trùng này, anh đã thấy được hai người chị em mà anh đã cứu đêm hôm qua.

Chỉ là, họ hơi bất ổn về mặt tinh thần, hoặc…

Ron sờ tay về phía sau gáy, quả nhiên có chút chất lỏng đặc nhớt sau gáy anh.

"Ngươi! Ngươi là ai! Nếu không nói ta cho một chưởng!"

Cô gái mù hiển nhiên đang sợ hãi, cô đang niệm một phép thuật để tấn công và bảo vệ bản thân cùng người em.

Thấy vậy, Ron đành lên tiếng thanh minh.

"Khoan, chờ đã cô Emy, cậu Mark"

Nghe đến tên mình và người em, Emy bỗng khựng lại một nhịp, khuôn mặt cô dần thoải mái hơn, dù vậy sự miễn cưỡng vẫn còn hiện hữu trên đôi mắt cậu bé.

Ron thấy vậy, liền nói thêm.

"Tôi tên Ron, có thể gọi tôi là Ron Irus, đến từ làng Jinlus, tôi năm nay mười sáu tuổi. Thật xin lỗi về sự phiền hà của tôi gây ra".

Kể cả đây là kiểu trả lời chuẩn sách giáo khoa, cứng nhắc, cũng là phương án khả dĩ mà Ron bám theo.

"À, hôm qua tôi đã giúp đỡ cô mà, cô nhớ không?

Đêm qua ý."

"À…Là anh".

Cô gái dần nhớ lại giọng nói mà mình từng nghe thấy, thực ra, kể cả cô không nhớ cũng không sao.

Ron nhận thấy tay cô bớt run hơn, liền nhẹ nhàng nói thêm vài câu nữa.

"Đừng lo về mùi máu, xin lỗi vì sự bất tiện này, nhưng tôi đang bị chấn thương nghiêm trọng sau lưng, tôi về lại phòng này vì đồ tôi cất ở đây.

Ý tôi là, dụng cụ y tế.

Còn người lúc nãy hai người gặp là anh trai của tôi, anh ấy đang đi nghỉ ngơi rồi".

Ron cười rồi từ từ sát lại gần hơn, anh không để mắt nhìn, nhưng nhận thấy rõ rằng đứa em trai Mark đang kéo áo cô chị Emy, anh nhận ra rằng Emy dường như đã bị mù khá lâu rồi.

Một câu hỏi về bí ẩn đằng sau vụ việc cô ấy mọc mắt và nổ nhãn quang sáng nay đã hiện hữu trong đầu Ron, nhưng anh không nghĩ thêm về nó.

"À, đây là món quà tôi tặng cho hai chị em, coi như là để chúc hai chị em khỏe mạnh".

Ron đưa cho cậu em hai thanh kẹo chocolate, cậu em nhận lấy, mắt sáng lên đầy thích thú mà nhận lấy nó, nhưng đã bị cô chị ngăn lại.

"Mark, ta không thể nhận đồ từ em ấy thêm được.

Em ấy giúp chúng ta đã là quá tốt rồi, giờ còn lấy đồ ăn của em ấy sao?"

"Nhưng…"

Emy liền giật lấy hai thanh kẹo của Mark rồi đưa lại nó cho Ron, à, đưa ra không khí, cô ấy không biết Ron ở đâu.

"Xin lỗi anh nhiều, thật buồn vì đứa em của tôi chưa hiểu chuyện, cảm ơn anh vì lòng tốt, điều đó đã khích lệ chúng tôi rất nhiều".

Cô nở một nụ cười chân thành với Ron, còn tay kia cô dùng để bịt miệng cậu bé, có vẻ như cô đang cố kìm nén cậu bé háu ăn lại.

Nhưng Ron không nhận lại thanh kẹo, thay vào đó, anh nói ra một câu khác.

"À, không cần đâu cô, dù sao hiện giờ khắp mọi nơi đang dần trở nên hỗn loạn hơn theo từng giây, thành ra đồ ăn hàng hóa bừa phứa ra rồi, nên cô không cần trả lại đâu cô Emy.

Nhưng, cô biết đấy, vì thành phố, đúng hơn là các cá nhân con người đang hóa điên, thành ra…"

Ron ngấp ngửng hồi lâu, để cho Emy suy nghĩ chốc lát.

Cô gái trẻ nhớ lại rằng đêm qua, cô và em trai đã quá tuyệt vọng và thương tích nặng nề nên mới lên tầng thượng để dễ bề chạy trốn.

Và qua con mắt của Mark, cô mới nhận ra về những kẻ hóa điên đã tấn công mọi người.

"Ừm, quả thực mọi chuyện đang xảy ra rất hỗn loạn, tôi và đứa em của tôi đang lo lắng hơn theo từng giây, tôi không rõ chuyện gì đang xảy ra nữa".

Cô gái thẫn thờ thoáng chốc, thấy vậy, Mark đã đưa tay cô vào trong lòng để an ủi nỗi sợ của cô.

"Thực ra, tôi hiểu nỗi lo lắng của cô, về việc này, tôi cũng đang hơi lo về các chuyện khác liên quan.

Tôi đang kiểm tra sức khỏe tâm lý của những người tỉnh táo, thực ra là để xem liệu có sự khác biệt hay tương đồng nào có thể xảy đến như việc hóa điên kia không".

Ron nói một hồi, rồi anh lại đưa cho cậu bé thêm vài viên kẹo ngọt khác.

"À, cô cứ giữ lại chút kẹo đi, cứ coi như là lời cảm ơn của tôi về bài kiểm tra này vậy".

More Chapters